Join MultiplyOpen a Free ShopSign InHelp
MultiplyLogo
SEARCH

Chung Do Kwan

Blog EntryMay 18, '10 8:02 PM
for everyone

đã chuyển nhà đi : www.chungdokwan.wordpresss.com

nhà cũ trả lại mấy anh VIETTEL.

kwan

 

 


Blog EntryMay 16, '10 3:47 AM
for everyone

ƠI HUỆ CỤA TA!

Huế nóng 40 độ trong bóng râm. Ta muốn chín nhừ trong bóng nắng. Thanh-Hải-hai gã họa sĩ trẻ “trời sợ “ theo cách nói của Nguyễn Quang Lập lôi tuột về tư gia bắt nhậu tiếp giữa cái nóng hầm hập của Huế.” Mời giùm ông Trần Vàng Sao đến nhé !’ Lập đề nghị.Trần Vàng Sao đạp xe đến.mặt mũi đen kịt,hom hem,móm mém ,răng cỏ đi chơi xa hết ráo, đôi kính cận dày cộm.con người nổi tiếng không chỉ với những bài thơ thế thái nhân tình,những bài thơ của một người đàn ông yêu nước mình mà còn vì thân phận bi thảm suốt bao nhiêu năm qua.Lập nói ở Huế lâu nay đối xử với Trần Vàng Sao kiểu như với Bùi Giáng ngày xưa,không xua đuổi nhưng chơi  " tình vờ " nghĩa là chẳng ai quan tâm gì.ngồi cạnh trò chuyện với Trần Vàng Sao mới thấy ông chính là ví dụ sinh động nhất về thế nào là cách xay ra bã một con người có nhân cách .đừng hy vọng nghe những dòng thơ hào sảng từ chính tác giả.con người bi thảm này giờ ai nói gì cũng ‘ mô phật!”.anh em nhét ít tiền vào túi thì cháp hai tay “ nam mô cứu khổ cứu nạn!”.để không rơi lệ-tôi cụng ly với ông ‘ thôi uống !”.

Chiều nhập nhoạng xuống,cái nóng vẫn âm ỉ trên mồ hôi lưng. Cái bóng tiều tụy xiêu vẹo của Trần Vàng Sao loạng choạng trên chiếc xe đạp cà tàng khuất sau dốc.

Ta thấy mình không thở dài ( hết mẹ nó cả tiếng thở dài rồi )

Ta im lặng.

NGỒI ĐÂY TA GÕ VÁN THUYỀN…

Minh Tự và Lộc của báo tuổi trẻ thiết kế cho một buổi chiều ra phá tam giang. Đang nóng thế này mà ra phá ngồi uống rượu thì thiên thai của văn cao cũng chỉ bằng thế này thôi.

Nguyễn quang lập mang theo hoàng phủ ngọc tường. nhiều năm nay ông Tường năm liệt một chỗ.hôm nay lập nhất định đưa ra phá cho ông nhìn trời ngắm nước.phá tam giang như một biển cạn,mênh mông trong chiều đang xuống.thuê hẳn một chiếc thuyền ra tít giữa phá nơi nhìn quanh không còn thấy bờ nhậu và hát hò với nhau. Giữa phá tam giang ai cũng bật ra câu hát “…chiều trên phá tam giang anh chợt nhớ em…nhớ ơi là nhớ ôi là nhớ đến bất tận…”.rượu ngà ngà,ta thò chân xuống nước gào rống như thằng cuồng “ ngồi đây ta gõ ván thuyền …ta ca trái đất còn riêng ta…đàn đêm thâu…trách ai khinh nghèo quên nhau…” có lúc quá sướng vì…buồn thấy mình suýt cắm nhào đầu xuống nước nếu không có Minh Tự túm áo…

“ Tôi chỉ còn tiếc một điều , đêm nay không thể điều trăng đến cho anh !” Minh Tự nói

Tự ơi!  khuya nay chơi thế là phiền nhau rồi nhá!  ta nợ chú mi một món nợ khó mà trả được.Sài Gòn có giòng sông nào còn sạch sẽ để mi vào ta trả nợ mi…hu hu!

                                                                                   ( tháng 5-2010 )


Blog EntryMay 8, '10 12:54 AM
for everyone

Ba năm trước bỗng một hôm ngồi chơi nảy ra cái ý nghĩ “ thôi!về nhà! “ về nhà nghĩa là …về chỗ nào  mình thích. Vậy là a lê hấp! giã từ những cuộc vui phù phiếm,Giã từ sân khấu ca nhạc ,truyền hình , bye bye! Mọi lời rủ rê mời gọi.Ta bắt đầu tập cái văn hóa biết từ chối.

Về-lui lại và nhìn ngắm cuộc đời mới thấy rõ hơn sự bắng nhắng từng có của chính mình một thời.Cái bắng nhắng ấy nay khối kẻ “ soán vị” của ta ( mà ta thì không cần đòi lại )  ,những kẻ không biết lúc nào nên YES lúc nào nên NO.Nên từ đó ở nơi nào cũng thấy nó,và nơi nào nó cũng trình diễn cái sự …khoe dốt.

Ta hú hồn ! May phước bảy mươi đời cho ta đã biết thò chân đạp thắng. Ta về bờ kè ngồi với cái chai, dăm ba gã bạn không quan tâm thế sự.Ta im lặng ,khiêm tốn hơn cái thằng ta thủa nọ.Bây giờ ta biết ơn những đứa bắng nhắng không học được cái văn hóa từ chối kia.Nhờ có chúng mày ta mới thấy cần về.

Về nhà

Về chốn nào thinh lặng chỉ có ngọn gió hiền lành đi qua lưng áo đẫm mồ hôi của mình.

Sướng!


Blog EntryMay 6, '10 12:45 AM
for everyone

ngăn cấm và đàn áp một cuộc biểu tình chống TQ hay giải tán những cuộc xuống đường đòi đất đai của người dân.túm cổ một tên đặt bom phá hoại ngày lễ lạc thất xuất sắc và nhanh chong. nhưng chỉ đưa ra tòa 2 kẻ nhẫn tâm hành hạ,tra khảo một đứa trẻ 14 tuổi thì từ công an đến luật sư loay hoay tranh luận bằng cớ và tội danh.luật pháp suy cho cùng là để tuân thủ,tôn trọng chứ không phải để răn đe.khi cần áp dụng luật thì ra luật nó tè le còn cháu bé vẫn người nhìn không ra người.

người dân đang nhìn vào xem quí vị loay hoay bao lâu đó.


Blog EntryApr 29, '10 2:55 AM
for everyone

Điện thoại reo vào trưa 29-4.nhạc sĩ Nguyễn Văn Tí gọi.giọng buồn rầu “ mai Q có tổ chức văn nghệ nơi nào cho tôi đi với…”.ông quá buồn,mấy năm nay đột quị đi lại khó khăn chỉ nằm nhà.nhà cũng neo đơn vắng vẻ,con cái lập gia đình cũng ở riêng hết cả.Thú thật tôi cũng chỉ thỉnh thoảng đi qua nhớ đến thì ghé vào thăm ông vài phút.

Có lẽ hội âm nhạc đã hoàn toàn quên ông.Âm nhạc của ông cũng theo dòng nhạc đỏ ngày càng ít người hát trừ “ kỷ niệm truyền thống,cúng giỗ …”.đấy là một nhạc sĩ lớn,suốt đời đi theo cách mạng.bậy giờ,ngoài cái bằng chứng nhận “ nhạc sĩ giải thưởng Hồ chí Minh “.ông chẳng có gì,rất nghèo và đang bị lãng quên

30- tháng tư nhiều nơi tổ chức giải trí lắm.nhưng ông sao đến được.có ai hát nhạc ông nơi tụ điểm, phòng trà bây giờ nữa. Nhạc chỗ ấy thì ông tất nhiên không thể nghe.

Tôi gác máy trong đầu còn vẳng tiếng thở than của một nhạc sĩ CM danh tiếng về chiều “Q tôi buồn quá !”

Phần mình, buồn hay vui ? tôi chả biết nữa.

viết lăng quăng bài thơ nhỏ

 

ALICE Ở XỨ THẦN TIÊN

xứ sở lạ lùng

đi

đầu quay ngược sau lưng

không bao giờ vẽ được

đường chân trời...

 


Blog EntryApr 11, '10 11:46 PM
for everyone

 

givral 1956

Chào – không còn gặp lại một nơi lịch sử từng đi qua

                                             

Quán cà phê Trieste* ở San Francisco cứ ám ảnh tôi mãi. Nó chỉ là cái quán nhỏ nằm ở góc phố Vallejo/Grant được mở từ năm 1956, bởi một người Ý nhập cư, nhưng từ đây lịch sử một địa chỉ văn hóa lừng lẫy được hình thành. Nó là nơi lui tới của nhiều nhà thơ, nghệ sĩ danh tiếng, là “ phòng khách” của Jack Kerouac, Allen Ginsberg và những nhà thơ Beatniks bạn bè. Nơi thi sĩ gốc Nga giải Nobel văn chương Joseph Brodsky gạch gạch xóa xóa những vần thơ của mình… Còn nữa. Nơi một chiếc bàn gỗ nhỏ góc phòng còn phảng phất bóng dáng của Francis Ford Coppola ngồi gọt giũa kịch bản “The Godfather” những năm 70… Chính họ, những ẩm khách mà hoạt động nghệ thuật và danh tiếng đã biến Caffe Trieste trở thành một địa điểm văn hóa bất cứ du khách nào quan tâm đến nghệ thuật đều mong muốn bước vào.

Về Sài Gòn, tôi bỗng nhớ khôn nguôi những quán cà phê của mình, những nơi lẽ ra cũng phải trở thành địa chỉ văn hóa, phải được gìn giữ và bảo tồn cho một thành phố thu hút du khách mọi nơi không chỉ vì cái danh xưng cố tình bị thu nhỏ – thành phố “kinh tế” – mà còn ẩn hiện, nhưng là ẩn hiện tràn lan, đầy ấn tượng trong cuộc sống tinh thấn của nhiều thế hệ thanh niên, những cánh cửa văn hóa tưởng như không toan tính nào có đủ sức niêm phong, hay xóa mờ. La Pagode – quán cà phê “Cái chùa “ từng nằm trên góc ngã tư Lê Thánh Tôn – Tự Do (trước là Rue d’Espagne và Rue Catinat, nay được vinh danh là Đồng Khởi) đã mất đi từ lâu. Nó chính là nơi nhiều gương mặt danh tiếng nhất về văn chương, thơ ca, hội họa, âm nhạc, cũng như những tên tuổi lớn trong các hoạt động văn hóa xã hội của Sài Gòn một thời thường có mặt. Hòa bình đã 35 năm, những ngộ nhận ấu trĩ – hay giả vờ nhìn nhận là ấu trĩ – có lẽ đã đi qua, hay ít nhiều không còn nặng nề như thời tiếp quản thành phố. Tiếc thay, La Pagode đã biến mất, biến mất vĩnh viễn. Brodard – một quán kiểu Pháp danh tiếng khác của Sài Gòn cũng không còn là Brodard nguyên trạng của nó: nó đã thay tên và thay cả kiến trúc. Cái còn lại trong  “bộ ba” danh tiếng ấy, (bộ ba, nếu không kể một địa điểm danh tiếng khác của Sài Gòn mà chính tôi sau này chỉ nghe nói chứ chưa hề có dịp đặt chân tới vì còn quá nhỏ: La Croix du Sud, cũng trên đường Catinat) cái còn lại là Givral, nơi khi chọn làm bối cảnh một trường đoạn của bộ phim Người Mỹ trầm lặng đoàn làm phim đã không ngại tốn kém, bắt buộc phải dựng lại đúng màu sơn, đúng hình dáng của nó ở thập niên 60-70. Ngay cả khách sạn phía đối diện, là Hotel Continental, một địa điểm khác xuất hiện trong bộ phim dựa theo tác phẩm văn học của Graham Greene, cũng phải trở lại kiến trúc thời ấy. Thật dễ hiểu: các nơi này vừa là địa điểm văn hóa vừa là những địa chỉ có thật trong bước đi của lịch sử. Nhà báo và tình báo Phạm Xuân Ẩn ở Sài Gòn từng chọn Givral làm chỗ ngồi thường xuyên, cũng như vô số nhà báo trong và ngoài nước những năm chiến tranh Việt Nam: họ chọn địa điểm này để nhâm nhi, quan sát và thu thập tin tức báo chí mỗi ngày, muốn gặp nhau thường khi khỏi phải hẹn trước…

Những ngày Givral chuẩn bị lên máy chém, tôi thường ra kéo ghế ngồi một mình, ngẩn ngơ không tin cái chuyện dự án xóa sổ Givral chung với toàn bộ khu thương xá Eden là chuyện có thật. Quy hoạch một thành phố, chỉnh trang một thành phố, phát triển một thành phố tất nhiên là việc cần thiết, nhưng người ta hoàn toàn không được tự cho phép làm những công việc ấy với một tầm nhìn thiếu sâu sắc, chỉ tính đến đường đi của một thứ lịch sử bị ép mỏng không quá một thế kỷ mà quên mất công việc bảo tồn những cái cần bảo tồn, là những nơi chốn có thể được coi là trở thành di sản tinh thần.

Trieste giờ đây đã là một chuỗi quán cà phê danh tiếng trên đất Mỹ. Khởi đầu tên tuổi, thương hiệu của mình từ cái quán nhỏ bé ở góc phố Vallejo/Grand kia (từ một người Ý nhập cư làm nghề lau chùi cửa kính) vào những năm 1956, ngày nay nhắc đến Caffe Trieste không phải là ghi nhận những thành tích kinh doanh của hệ thống Trieste, mà trước tiên là nhắc tên một địa chỉ văn hóa và nghệ thuật không chỉ của riêng người Ý, mà của cả người Mỹ.

Đất nước Cuba trải qua nhiều năm chiến tranh khốc liệt, đã khoác lên mình nhiều chiến bào khác biệt, đã kinh qua nhiều cuộc cải cách đầy “khí thế cách mạng” triệt để. Người Cuba, ngay cả giữa thủ đô La Habana, nghe nói là cuộc sống hãy còn nhiều thiếu thốn vất vả, với hình ảnh “ấn tượng” những chiếc xe bò chạy thay cho xe tải, nhưng những người yêu mến Cuba còn may mắn có quyền hi vọng, bởi lẽ không một địa chỉ văn hóa nào trên đất nước này bị cuốn theo cơn lốc đổi mới kiểu quê mùa giả tạo, và những ai thiết tha với không khí văn hóa Cuba vẫn sẽ hoàn toàn có cơ may tìm lại nó dễ dàng, và chẳng cần phải qua những lễ hội trống kèn nhang khói, mà chính trong cuộc sống ngày thường.

Ôi, hãy tưởng tượng một người Paris một buổi sáng ra phố, bỗng thấy ở cái chỗ bao nhiêu năm là nơi có cái bảng hiệu Café des Deux Magots, hay Café de Flore, nay chỉ là những đống gạch vụn, để rồi sau đó thấy dựng lên một thứ Mỹ không ra Mỹ, Tàu không ra Tàu, Ấn độ không ra Ấn độ… 

Givral cũng như La Pagode, Brodard, hay La Croix du Sud trên đường Catinat ngày nào, là một trong những địa điểm mà vô tình, một cách nào đó, lịch sử đã đóng dấu ấn lên cả những chiếc ghế ngồi.

Givral. Xin vĩnh biệt cái quán góc phố nơi ngày còn nhỏ ta từng được mẹ nắm tay dẫn qua trên hè phố Sài Gòn…


Blog EntryFeb 13, '10 9:38 PM
for everyone
photo by đăng thường ( giao thừa canh dần- 2010)

Blog EntryFeb 13, '10 8:19 PM
for everyone

sáng mùng một "giả cầy" em ạ

tí ti Nguyên Đán

tí ti Valentine’s

như bánh chưng chấm vào ma-gi vậy

thôi thì…

Tây và Ta đoàn kết lấy hên

ừ thì đoàn kết - miễn là đừng kết đoàn

kết bè- kết phái- kết âm binh –ma quỉ

để open anh mở cửa nhà mình

xem áo mới đầu năm tung tóe sắc

đời bớt buồn thì Tết mới lung linh

ta bảo em này.Tết là của ông bà nghìn năm

chẳng phải của đảng này đảng nọ

ta cúi lạy anh linh những Tây Sơn nghĩa sĩ

thịt xương phơi ngoài Thăng Long thành

ta cúi lạy anh linh cả hai miền liệt sĩ

cuộc tương tàn đau đớn nhất trần gian

hoa đào đỏ từ những nghìn thu trước

đỏ đến tận bây giờ

 màu máu việt nam

ta cắm nhành đào- cúi hôn màu hoa ấy

và mơ

đất nước

bình an

 

( mùng một tết canh dần)


Blog EntryFeb 12, '10 9:06 PM
for everyone

Ba mươi nghĩa là xem xém tết

Mà sao lử đử mà lừ đừ

Ngang qua phố ấy… ngày xưa ấy…

Nắng cũ rơi vàng chỗ ngã tư…


Blog EntryFeb 12, '10 4:37 AM
for everyone

Giữa sa mạc bỗng mọc lên một sân trượt băng vĩ đại nhiệt độ lúc nào cũng dưới 0 độ.Những tỉ phú các Tiểu Vương Quốc Ả Rập đích thị tay chơi thứ thiệt. Lạc đà còn đó, những “con thuyền sa mạc” vẫn đủng đỉnh để lại dấu chân trên cát nóng.Nhưng chỗ các ông hoàng Ả Rập như Dubai lại là một thế giới đến Kinh Thánh cũng không mô tả nổi :“tuyết giữa sa mạc”

Băng tuyết giữa sa mạc thì sướng thật

Nhưng hoa tươi phơi giữa cái nắng kinh người của Sài Gòn thì thảm thật

Đường hoa Nguyễn Huệ giữa trưa đổ lửa người còn tóe hoa cà hoa cải nói chi cúc,lan đào,mai…Người chen chúc nhễ nhại mồ hôi chẳng thể thưởng ngoạn cho ra thú thanh nhã được,người đã thế hoa nào chịu cho thấu

Được cái người SG không “tàn sát” cướp bóc,giẫm đạp hoa như” Tràng An thơm ngát hoa nhài.” Đấy là điều dễ chịu duy nhất của đường hoa tiền tỉ.

Mình không phải Việt kiều chẳng tội gì hành than hành xác mò ra chen chúc đường hoa.Ở nhà coi hoa trong sân vợ trồng. hứng chí thì rên nhỏ nhỏ đầy hoài cảm “ chiều cuối năm bên hiên nhà em…một cành hoa âm thầm…”

Tạm đủ sướng!

( 29 tết con cọp )


Blog EntryFeb 11, '10 12:48 AM
for everyone

Theo tục đầu năm ai cũng muốn ước một điều gì đó tốt đẹp.tôi cũng bày đặt ước

( mà thôi! Tự ý đục bỏ điều ước của mình.đúng hơn cất kỹ nó thỉnh thoảng lôi ra …ước)

Chỉ ngộ nhất là ngài Bộ Trưởng BỘ GIÁO DỤC. ngài Thượng Thư ước :

“ mong ước lớn nhất của tôi là nước ta tiếp tục giữ vững ổn định... CHÍNH TRỊ VÀ KINH TẾ…”

Ba chấm than vĩ đại !!! nấc cục miết chớ chứ biết noái chi thêm


Blog EntryFeb 10, '10 4:37 AM
for everyone

Osin giờ đã ba không

Không tiền,không vợ, ( lốc liếc cũng ) không ráo roài

Thôi thì ta vác chậu mai

Vác thêm chai rượu với hai phong bì

Trạng nguyên (không) " kiêng húy" bị đì

ta làm hàng xóm sợ gì không sang

Ngùi trông nhà cửa vắng tanh

Thì ra phố ngắm nhân tình đi em

nhân tình nó có tèm lem

vẫn còn gã bạn hom hem cùng ngồi

 


Blog EntryFeb 5, '10 12:37 PM
for everyone

tôi nhận được file" thông báo khẩn" của blog osin

XIN THÔNG BÁO NẾU AI NHẬN ĐƯỢC ĐỪNG OPEN.

VIRUS ĐẤY

BLOG OSIN ĐÃ BỊ SẬP

 

 


Blog EntryFeb 3, '10 2:16 AM
for everyone

gs Trần Hữu dDũng nhận định " khi Trung Quốc đang bỏ tiền để nâng Đại học của họ vào hàng Top Ten trên thế giới.còn ở Việt Nam ( dưới sự chỉ đạo của Phó thủ tướng) đang lo chuyện tổ chức thi Hoa Hậu thế giới

thôi! khỏi bình luận thêm.

riêng chú bí thư chi đoàn Nguyễn Thế Cường ( Diễn Đoài-Nghệ An) . "cánh tay mặt" đáng tin cậy mà lại đi hiếp dâm trẻ con thế chú? Kẹt quá thì thưa với tổ chức,cha mẹ cưới vợ cho chứ sao làm bậy thế ? trẻ con nó vẫn biết khóc và biết nói nghen chú.( theo vnexpress)

18 cuốn lịch thì hỏng cả đời thanh niên của chú rồi.nhưng không chia buồn!


Blog EntryJan 30, '10 5:36 PM
for everyone

 

 

 

đã khuya rồi em ngồi đếm sao…(*)

một ông sao sáng…

hai ông sao sáng…

ba ông sáng sao…

 

đất nước một sao

nhưng em ạ! Ta toàn chơi năm sao

nhà hàng năm sao…

khách sạn năm sao…

du lịch năm sao…

diễn viên ngôi sao…

ca sĩ siêu sao…

tất nhiên

đại tướng cũng năm sao

 

đất nước chỉ một sao

ta ngồi giữa đêm xoa cằm đầy râu tự làm chiết dza thi sĩ

ta bèn nghĩ…

Ta không sao

Cũng chả sao

Ta có sao

Cũng không sao

Eureka!

Eureka!

Eureka!

 

 

(*) lời một bài hát teen

 

Blog EntryJan 29, '10 8:06 PM
for everyone

WOW !

Hội VHNT Thừa Thiên- Huế vừa trao giải VHNT- Cố- Đô cho nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm  tập thơ "Cõi Lặng" với đánh giá "...Đầy tính chiêm nghiệm và triết lý sâu sắc..."

BÌNH LOẠN:

Hãy để chính thơ Nguyễn Khoa Điềm "phản biện" tính " triết lý và sâu sắc" :

"...không tiếng đập nào khác ngoài trái tim anh

người ơi tôi yêu người tha thiết

tôi sống với người!

tôi chết với người

cõi lặng

tôi vượt qua ghềnh thác

đến những miền trong xanh..."

BÓ TAY!

THƠ CỦA ÔNG CỰU ỦY VIÊN BỘ CHÍNH TRỊ,CỰU TRƯỞNG BAN TƯ TƯỞNG VHTT.CỰU BỘ TRƯỞNG VHTT..

DÁM KHÔNG TRAO GIẢI KHÔNG CÁC PÁC VĂN NGHỆ CỐ ĐÔ?

 


Blog EntryJan 29, '10 12:12 AM
for everyone

viết lách mệt mỏi quá,nay chuyển qua vui chơi giải trí.mỗi tuần chủ blog sẽ chọn một chiện kỳ cục post chơi

tuần này xin chọn vụ anh hiệu trưởng Sầm Đức Xương mua dâm học sinh của mình đòi TỤT QUẦN trước tòa để chứng minh anh đã "giữa giờ chơi mang đến lại mang về" mất khả năng chi trả nghĩa là trym tróc đã "sống đời thực vật" từ lâu

tòa bác bỏ đề nghị này.

LỜI BÀN:

ĐỨNG trước CÔNG ĐƯỜNG hoàn toàn khác NẰM giữa THIÊN ĐƯỜNG.nhìn mặt ông Tòa thì đến Lao Ái cũng ..."sống đời thực vật" như thường.tòa bác là đúng,chẳng chứng minh được gì cho dù có tụt quần

kwan


 

                                     Một năm đi

                                           

 

 

Thế là tôi đã đi  ( dường như) hết cả nước Pháp.

Những thành phố xinh đẹp từ miền Nam đến miền Bắc của  xứ sở thời trang và nghệ thuật.Provance tràn ngập ánh nắng,nơi “ Thư  từ cối xay gió’ của Alphonse Daudet được gửi đi khắp thế giới.Tôi không thể kể hết tên những vùng đất thơ mộng hay hoa lệ quê hương của Voltaire,Victor Hugo.JP Sratre,Matisse và tất nhiên còn có Brigitte Bardot,người đẹp từng làm choáng váng cả thế giới thập niên 50-60 với nhan sắc của Venus tái sinh…Tôi dừng lại ngẫu nhiên với Saint Paul hay còn gọi là S.Paul de Vence nơi 1950 họa sĩ Vũ Cao Đàm xuống dưỡng bệnh.Nơi M.Chagall cùng đến  và kể từ 1959 nơi nhà số 34 phố lớn ( Rue Grande) những người yêu nghệ thuật sẽ gặp màu ‘Đàm biếc” giao thoa giữa Đàm& Chagall với màu xanh thẳm của bầu trời và biển cả trong tâm hồn thuần Việt của ông…

Tôi đã đi hầu hết nước Pháp trong vòng một năm.Đi không tốn một xu nào,đi mà không hề ngủ bụi ngủ bờ,đi như một kẻ phiêu lãng chẳng âu lo gì đến vật chất.Và tôi nhớ đến một người bạn tôi chưa hình dung được mặt mũi bao giờ.Một người bạn cố tình không ẩn danh nhưng ẩn diện.Một phụ nữ theo cách nói qua email đã từng biết mặt tôi khi còn ở Việt Nam.Tôi gặp và quen chị trên mạng ,chỉ thế thôi…Mỗi cuối năm chăm sóc lại nhà cửa,thu xếp lại chiếc bàn làm việc ngổn ngang của mình.Trong ngăn kéo đầy những bút ,giấy,hột quẹt ga cũ ,những tờ thư xa xưa đã ố vàng của bạn bè,người này người nọ chỉ thiếu “…Vài nhánh xương hoa nằm ép trong thư…” như âm nhạc của Phạm Duy mà thôi.Trong những ngăn kéo bị lãng quên suốt một năm ấy tôi nhặt ra nhiều kỷ vật .Đây là con búp bê gỗ nho nhỏ của …mua ở Tokyo mang về làm quà tặng,đây là hộp bút màu của…đi Hoa Kỳ về tặng.Kia là chai rượu Vodka nho nhỏ của…đi Tiệp Khắc mua về…Kia nữa là bộ ly có in hình nhạc sĩ Chopin thiên tài âm nhạc của Ba Lan,của…mang về tặng…Nhiều thứ mà khi bày ra để nhìn ngắm nó làm ta hình dung rõ lại gương mặt của nhiều người thân quen,có người nay đã không còn,có người  không tin tức,gặp lại lần nào.Có người vẫn “Alo! Chiều đẹp làm vài ve chứ!...’ Mặt bàn bỗng thành một cuộc triển lãm của ký ức với toàn những món be bé xinh xinh.Tôi cũng đã được lang thang vài nơi trên xứ người,những xứ sở bận rộn và văn minh,cái bận rộn khiến cho nếu có ai đó chịu dừng xe vào siêu thị hay quán xá chọn mua cho ta một món gì đấy để gửi hay mang về tặng ta hẳn cái tình cảm dành cho mình lớn lao lắm.Mua mang về đã là quí lắm rồi.nhưng còn chịu khó lặn lội ra Bưu điện bỏ bao bì cẩn thận gửi về theo cách cổ điển nhất : Bưu phẩm.hẳn là chuyện không đơn giản chút nào.Bưu điện xứ người chắc chắn phải vài giờ lái xe trên đường cao tốc.Đi,chọn,mua và gửi cho một người ở nhà xa xôi đến thế thì  cái tình cảm dành cho mình còn lớn biết chừng nào.

Xấp Post Cart dày cộm đang bày lại trên bàn nhắc tôi về người bạn ẩn mặt kia.Chị đã gửi đều đặn mỗi khi đến một thành phố nào đó của Pháp để làm việc hay nghỉ hè.Chị và gia đình đi tới đâu nghĩa là tôi cũng đi tới đó,nghĩa là câu chuyện tôi đã đi hầu hết nước Pháp vừa kể nó có thật từ những tấm Post Card này.Khi xòe hết trên mặt bàn,tôi còn nhận ra dấu chân mình dường như cũng đã in dấu nhiều nơi khác nữa.LonDon,Ý,Tây Ban Nha…Nghĩ cũng ngộ nghĩnh,thời đại của Internet chỉ một cú click chuột là thư điện tử ( Email) đến sau chỉ vài giây bất cứ nơi nào trên trái đất thế mà những tấm post cart không thể bị khai tử khi Điện tín –Telegraph đã cáo chung từ lâu vì Net.Những cánh chim bồ câu đưa thư đã được nghỉ ngơi hàng thế kỷ, nhưng những bác đưa thư vẫn an nhiên tồn tại song hành cùng mạng truyền thông tiên tiến của toàn cầu.Nhưng hãy trở lại với những thành phố của nước pháp trên những tấm Post Cart đang bày ra trước mặt.Cuộc’ viễn du” tưởng rất bình thường nhưng không bình thường của mình.Tôi “đi” ,thấy và còn được nghe lịch sử, nghệ thuật,con người,cảnh vật những miền xa xối ấy.

Cuối năm theo lệ thường của thói quen nghĩ về những điều đã qua,nhớ về những người thân thiết .Trong cái nắng hanh hao gợi nhớ,cái màu nắng lạ thường chỉ cuối năm mới có,mới làm ta bâng khuâng khác hẳn ngày thường.Tôi muốn dành những dòng này cho người phụ nữ ẩn mặt.người đã dẫn tôi cùng phiêu lãng với chị.Tôi hình dung mơ hồ hình ảnh một người với áo Măng tô,khăn ấm quàng cổ thêm một chiếc mũ Bere khoan thai bước xuống xe bước vào bưu điện,chọn một tấm thiệp giá chỉ vài xu cặm cụi viết tên và địa chỉ rồi khẽ khàng bỏ vào thùng Bưu phẩm hay đưa qua cửa Ghi-sê gửi đi rồi lại tất tả với cái bận rộn ào ạt nơi xứ người.

Dễ thương làm sao và cũng ấm áp làm sao cái tình, gần gũi thân thuộc ấy.

Đã lại cuối năm…

Gió ngoài phố se se và nắng ngoài phố vang hoe gợi nhớ lắm…

Sắp tết rồi chị H ạ!Tôi vẫn chưa biết mặt chị nghĩ cũng lạ lùng.

( thời báo kinh tế saigon-xuân canh dần 2010)

 


Blog EntryJan 23, '10 11:59 PM
for everyone

Cứ tạm gạt bỏ hết mọi tình tiết  phải điều tra cái chết bi thảm của bà lão đi mót cà phê ở dak lak bị xua chó berger cắn nát xác.hình ảnh ấy hệt 100% “ nhà mẹ lê” của nguyễn công hoan đầu thế kỷ trước.chúng ta đang sống ở thời đại nào đây?

Chỉ một năm,ngay giữa sài gòn 3 đứa trẻ vô tội chết vì điện giật ngoài đường.chúng ta đang sống ở thời đại nào đây?

 



 


Blog EntryJan 7, '10 10:58 AM
for everyone

Hoa bỗng nở một cách sỗ sàng,đủ thứ trên trời dưới đất,đủ thứ màu không cần chọn lọc.biết rồi,đám nhạc sĩ bảo mùa xuân chứ gì.

Lũ chim sẽ bỗng ồn ào một cách mất dạy ngay cả giữa trưa không thua một cái chợ chim trên đầu hồi,trên mái nhà.biết rồi,lũ thi sĩ gào mùa xuân chứ gì.

Gió bỗng như khát nước khô và lạnh

Trời bỗng như trời đánh ,bỗng dưng dựng dậy hai cẳng chân khẳng khiu,bắt bò ra phố chẳng để làm gì.chỉ để đi-đi đâu? chẳng ma nào biết.

Và ta càu nhàu một câu  “chết tiệt! thế là hết năm rồi!”

 

Ngày xưa còn bé thì vui

Ngày nay sắp già thì hét đinh tai nhức óc:

Tết hả ?

Quá vui!